<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[This is me]]></title> 
<link>http://librakut3.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[librakut3]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[This is me]]></copyright>
<item>
<link>http://librakut3.com/mua-dong/</link>
<title><![CDATA[Mùa đông  ]]></title> 
<author>librakut3 &lt;thienthan_librakut3@yahoo.com.vn&gt;</author>
<category><![CDATA[Niềm tin cuôc sống]]></category>
<pubDate>Thu, 03 Dec 2009 09:34:15 +0000</pubDate> 
<guid>http://librakut3.com/mua-dong/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="justify">Một tối m&ugrave;a đ&ocirc;ng lười biếng, từ biệt th&oacute;i quen online lướt web, t&ocirc;i trở về với những th&uacute; vui đ&atilde; bỏ qu&ecirc;n ở một g&oacute;c k&yacute; ức&hellip; Th&ograve; tay bật chiếc đ&egrave;n ngủ, với c&aacute;i điều khiển, mở nhạc v&agrave; nhặt quyển s&aacute;ch đọc dở từ tối qua&hellip; Một ngụm c&agrave; ph&ecirc; n&oacute;ng, vươn vai, nh&eacute;t hai b&agrave;n ch&acirc;n v&agrave;o trong chăn s&acirc;u hơn, kh&ocirc;ng ch&uacute;t kh&iacute; lạnh n&agrave;o c&oacute; thể chui v&agrave;o chọc t&ocirc;i, lắng tai nghe nh&eacute;&hellip; <br /><br /><a href="http://nhacvietplus.com.vn/vn/blogradio/30602/index.aspx"><strong>Blog Radio 105: Những l&aacute; thư gửi trước m&ugrave;a đ&ocirc;ng</strong></a><br /><br />Một giai điệu nhạc cổ điển quen thuộc ng&acirc;n nga khắp căn ph&ograve;ng nhỏ của t&ocirc;i, v&agrave; rồi những lời h&aacute;t: <br /><br /><em>L&agrave;n gi&oacute; heo may đưa m&ugrave;a đ&ocirc;ng về <br />V&agrave; l&aacute; c&acirc;y khẽ rơi rụng gi&oacute; cuốn đi </em><br /><br />T&ocirc;i giật m&igrave;nh như chọn được một niềm vui ho&agrave;n hảo cho tối m&ugrave;a đ&ocirc;ng. <br /><br />Như tất cả c&aacute;c ca kh&uacute;c trong CD Chat với Mozart, M&ugrave;a đ&ocirc;ng được h&ograve;a trộn ng&ocirc;n ngữ Việt v&agrave; giai điệu &acirc;m nhạc cổ điển phương T&acirc;y. V&igrave; thế, phần giai điệu t&ocirc;i kh&ocirc;ng d&aacute;m b&agrave;n đến, n&oacute; đ&atilde; qu&aacute; hay, được cả nh&acirc;n loại c&ocirc;ng nhận v&agrave; c&oacute; sức sống bền l&acirc;u. Điều l&agrave;m t&ocirc;i đặc biệt y&ecirc;u th&iacute;ch Chat với Mozart ch&iacute;nh l&agrave; ở ca từ th&acirc;n thuộc, gần gũi khiến người nghe c&oacute; cảm gi&aacute;c như&hellip; giai điệu cổ điển kia d&agrave;nh cho ch&iacute;nh người Việt ch&uacute;ng ta vậy. <br /><br /></p> <p align="center"><img src="http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/20/2008/01/anhtit/muadong.jpg" border="0" /><br /><em><span style="font-size: xx-small">L&agrave;n gi&oacute; heo may đưa m&ugrave;a đ&ocirc;ng về <br />V&agrave; l&aacute; c&acirc;y khẽ rơi rụng gi&oacute; cuốn đi <br />(Ảnh: Deviantarrt)</span></em></p> <p align="justify">Điều kỳ lạ l&agrave; mỗi lần nghe M&ugrave;a đ&ocirc;ng (nhạc A.Vivaldi) t&ocirc;i lại dấy l&ecirc;n trong t&ocirc;i những kỷ niệm kh&aacute;c nhau, dường như n&oacute; phụ thuộc v&agrave;o khoảng thời gian v&agrave; cảm x&uacute;c của t&ocirc;i l&uacute;c ấy. V&igrave; thế, M&ugrave;a đ&ocirc;ng với t&ocirc;i l&uacute;c n&agrave;o cũng như c&ograve;n mới tinh&hellip; <br /><br />N&agrave;y l&agrave; những kỷ niệm của tuổi thơ &ecirc;m ấm b&ecirc;n b&agrave; nội&hellip; Một sớm m&ugrave;a đ&ocirc;ng nhạt nắng, trời l&agrave;nh lạnh, t&ocirc;i ngồi xem b&agrave; đong gạo. Hai b&agrave; ch&aacute;u b&ecirc;n th&ugrave;ng gạo, b&agrave; thoăn thoắt đong từng bơ gạo trắng bong, ch&aacute;u luyến thoắng đếm: 1, 2, 3... Những ng&agrave;y m&ugrave;a đ&ocirc;ng nắng nắng chớm lạnh, ngo&agrave;i hi&ecirc;n nắng bỗng nhớ về thời thơ ấu b&ecirc;n b&oacute;ng mẹ hiền y&ecirc;u dấu t&oacute;c bạc m&agrave;u&hellip;Sao t&ocirc;i bống nhớ qu&aacute; m&ugrave;i gạo b&agrave; đong, m&ugrave;i &aacute;o len, m&ugrave;i b&atilde; trầu của b&agrave;&hellip; T&ocirc;i mỉm cười tưởng tượng cảnh hai b&agrave; ch&aacute;u ngồi trước hi&ecirc;n nh&agrave;, c&acirc;y ổi khẳng khiu, rụng l&aacute; cong queo đầy g&oacute;c s&acirc;n. Hai b&agrave; ch&aacute;u, người ụ l&ecirc;n v&igrave; l&egrave;n thật nhiều lớp &aacute;o len - hai c&aacute;i b&oacute;ng tr&ograve;n xoe tr&ecirc;n hi&ecirc;n nh&agrave; nhạt nắng. <br /><br /><em>C&aacute;nh đồng thật xa <br />C&aacute;nh c&ograve; thật trắng <br />Những lời mẹ h&aacute;t <br />Ru ng&agrave;y xưa b&eacute; dại <br />Ấm &aacute;p tiếng ru con vang l&ecirc;n trong m&ugrave;a đ&ocirc;ng lạnh l&ugrave;ng <br /></em><br />Sinh ra v&agrave; lớn l&ecirc;n ở th&agrave;nh phố, t&ocirc;i chỉ c&oacute; thể cảm nhận được h&igrave;nh ảnh c&aacute;nh đồng xa v&agrave; c&aacute;nh c&ograve; trắng phau qua tr&iacute; tưởng tượng, nhưng lời h&aacute;t ru ng&agrave;y xưa b&eacute;, lại mang t&ocirc;i về những kỷ niệm thật thơ b&eacute;&hellip; N&agrave;y l&agrave; một chiều mẹ đ&oacute;n t&ocirc;i đi học về, b&eacute; con hai m&aacute; hồng hồng, đ&ocirc;i mắt long lanh, c&aacute;i miệng kh&ocirc;ng ngừng nghỉ kể cho mẹ nghe đủ chuyện luy&ecirc;n thuy&ecirc;n tr&ecirc;n lớp. Nắm tay mẹ, t&ocirc;i nhảy ch&acirc;n s&aacute;o tr&ecirc;n con đường về nh&agrave;. Kh&ocirc;ng chiều n&agrave;o n&agrave;o mẹ qu&ecirc;n cho t&ocirc;i l&oacute;t dạ ch&uacute;t b&aacute;nh r&aacute;n, b&aacute;nh gối&hellip; để b&acirc;y giờ, mỗi lần t&ocirc;i đi l&agrave;m về, d&ugrave; s&aacute;t giờ cơm tối, mẹ vẫn giữ th&oacute;i quen chuẩn bị ch&uacute;t đồ l&oacute;t dạ cho t&ocirc;i. <br /><br />&hellip; <br /><br />N&agrave;y l&agrave; một chiều đ&ocirc;ng muộn, chiếc &ocirc; t&ocirc; lướt bay bay tr&ecirc;n đường Quốc lộ đưa t&ocirc;i trở về H&agrave; Nội. Trời tranh s&aacute;ng tranh tối, c&aacute;nh đồng trải d&agrave;i xam x&aacute;m uể oải sau một ng&agrave;y lạnh gi&aacute;. H&eacute; cửa k&iacute;nh &ocirc; t&ocirc;, phả ra hơi kh&oacute;i nho nhỏ, t&ocirc;i ngước nh&igrave;n l&ecirc;n nền trời. Đang tr&ecirc;n đường trở về nh&agrave; sau một h&agrave;nh tr&igrave;nh ngắn vậy sao nh&igrave;n từng đụn kh&oacute;i rơm b&ecirc;n đường, l&ograve;ng bỗng thắt lại&hellip; nhớ, nhớ lắm&hellip; Nỗi nhớ như ăn v&agrave;o tiềm thức của mỗi người Việt Nam khi xa qu&ecirc; hương: <br /><br /><em>Chiều nhớ thương ai bếp lửa ch&aacute;y hồng <br />L&agrave;n kh&oacute;i rơm thơm tr&ecirc;n đường quyến rũ ai <br />V&agrave; tiếng chim k&ecirc;u trong vườn nhắc đến ai </em><br /><em>Những ng&agrave;y m&ugrave;a đ&ocirc;ng ấy chan chứa một t&igrave;nh y&ecirc;u thương xao xuyến l&ograve;ng người tha hương man m&aacute;c buồn&hellip;</em> <br /><br />Trong cuộc h&agrave;nh tr&igrave;nh chiều đ&ocirc;ng ấy, t&ocirc;i đ&atilde; về rất gần H&agrave; Nội m&agrave; nỗi nhớ vẫn cứ m&ecirc;nh mang, thường trực&hellip; Bếp lửa hồng, m&ugrave;i kh&oacute;i rơm, một tiếng chim nhắc người con xa nh&agrave;&hellip; nếu ai đ&oacute; chưa kịp trở về với gia đ&igrave;nh trong m&ugrave;a đ&ocirc;ng lạnh gi&aacute; hẳn sẽ bồn chồn, xao xuyến, n&oacute;ng ruột lắm! Hẳn sẽ chỉ muốn thời gian ơi, h&atilde;y vụt qua trong một khoảnh khắc để khi ta mở cửa ra, lại thấy bếp đỏ lửa mỗi chiều v&agrave; m&acirc;m cơm tối b&ecirc;n gia đ&igrave;nh th&acirc;n y&ecirc;u nghi ng&uacute;t kh&oacute;i. <br /><br /></p> <p align="center"><img src="http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/20/2008/01/anhtit/muadong1.jpg" border="0" /><br /><em><span style="font-size: xx-small">V&agrave; m&ugrave;a đ&ocirc;ng kh&ocirc;ng c&ograve;n lạnh gi&aacute; r&eacute;t buốt cơn mưa ph&ugrave;n <br />Về đi anh b&ecirc;n ngọn lửa ấm &aacute;p qu&ecirc; hương m&igrave;nh <br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br />Tuổi ấu thơ đưa ta về trong mơ <br />(Ảnh: Deviantart)</span></em></p> <p align="justify">N&agrave;y l&agrave; giữa tối m&ugrave;a đ&ocirc;ng, cao hứng, t&ocirc;i v&agrave; một người bạn đang xa qu&ecirc; hương mấy ngh&igrave;n km bỗng h&aacute;t &ocirc;ng ổng ca từ của M&ugrave;a đ&ocirc;ng&hellip; Mỗi đứa ngổn ngang một t&acirc;m trạng ri&ecirc;ng, tiếng nhạc vọng về từ tai nghe voice - chat lẹt xẹt như ph&aacute;t ra từ chiếc m&aacute;y nghe đĩa cổ điển, xa xa, văng vẳng, gợi nhớ&hellip; Tuổi ấu thơ đưa ta về trong mơ&hellip;T&ocirc;i đặc biệt th&iacute;ch c&acirc;u h&aacute;t n&agrave;y, giữa những bộn bề của cuộc sống lo toan, giữa trăm mối quan hệ x&atilde; hội phải điều chỉnh th&igrave; những kỷ niệm lộn xộn từ tuổi thơ chắc chắn sẽ xoa dịu t&acirc;m hồn bạn, v&agrave; cũng chỉ c&oacute; tuổi ấu thơ c&oacute; thể đưa ta bay trong những giấc mơ &ecirc;m ả, nhẹ bẫng, trong trẻo&hellip; <br /><br />M&ugrave;a đ&ocirc;ng c&oacute; lạnh kh&ocirc;ng? Khi m&ugrave;a đ&ocirc;ng mang ta về cả miền k&yacute; ức ấu thơ, m&ugrave;a đ&ocirc;ng l&agrave;m b&agrave;n ch&acirc;n ta cuống qu&yacute;t mong trở về b&ecirc;n m&aacute;i ấm gia đ&igrave;nh, v&agrave; m&ugrave;a đ&ocirc;ng cũng l&agrave;m dầy l&ecirc;n trong em nỗi nhớ&hellip; <br /><br /><em>V&agrave; m&ugrave;a đ&ocirc;ng kh&ocirc;ng c&ograve;n lạnh gi&aacute; r&eacute;t buốt cơn mưa ph&ugrave;n <br />Về đi anh b&ecirc;n ngọn lửa ấm &aacute;p qu&ecirc; hương m&igrave;nh <br />Tuổi ấu thơ đưa ta về trong mơ </em></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://librakut3.com/mua-dong/#blogcomment</link>
<title><![CDATA[[Nhận xét] Mùa đông  ]]></title> 
<author> &lt;user@domain.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nhận xét]]></category>
<pubDate>Thu, 01 Jan 1970 00:00:00 +0000</pubDate> 
<guid>http://librakut3.com/mua-dong/#blogcomment</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>